Người Mỹ dạy bài học cô bé Lọ Lem như thế đấy

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên) by admin on 10-11-2009

Tagged Under :

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem. Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ Lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.


Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?


Học sinh (HS): Em thích Cô bé Lọ Lem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa nhưng không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.


Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?


HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm.


Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy.


HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.


Thầy: Vì sao thế?


HS: Vì… vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.


Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt.

Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.


Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?


HS: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.


Thầy: Đúng, các em nói rất đúng. Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?


HS: Đúng ạ.

Lọ Lem được cô tiên giúp để trở nên xinh đẹp hơn


Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?


HS: Không ạ.


Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?


HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.



Để gặp mặt Hoàng tử, Lọ Lem được rất nhiều bạn bè giúp đỡ


Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?


HS: Chính là Cinderella ạ.


Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?


HS: Phải biết yêu chính mình ạ.


Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?

Phải tự biết yêu thương bản thân mình

HS: Đúng ạ, đúng ạ!


Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?


HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.


Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp CharlesPerrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem - chú thích của người dịch) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?


Tất cả học sinh hồ hởi vỗ tay reo hò.

Dở hơi

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên, DSI-Tin hay trong ngày) by dearboy9x9 on 29-10-2009

Dở hơi mẹ nó rồi, ban tối trên đường về nhà đi đường Thuỵ Khê. Đường tắc, len lỏi đi lên thì ra trước quán phở Cồ Cử gần trường Chu Văn An có cái xe Zace đỗ giữa đường. Sau đít là cái xe WAWE bị đổ. Một con bé đang ngồi ôm chân. Một con bé nữa chắc đi cùng đang loay hoay bảo gọi công an. Còn 2 thằng đi xe ô tô dáng cán bộ nhà nước, tuổi trung niên mặt mũi phừng phừng chắc vừa rượu xong. Một thằng tát cho con bé kêu gọi công an một cái chửi Read the rest of this entry »

Vài món ăn kinh dị

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên) by admin on 17-10-2009

Cái này là theo quan niệm của các chú phương Tây thôi chứ anh em mình thì sợ quái gì trứng vịt lộn, óc lửa hồng, bò cạp nướng… he he. Chỉ sợ không có mà nhậu thôi laughing Những món ăn khủng khiếp nhất thế giới

Hãi hùng công nghệ nấu chè

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên) by admin on 27-07-2009

Không chỉ có phẩm màu, còn rất nhiều “bí quyết” mà các hàng chè sử dụng để đảm bảo nhanh, ngon nhưng… Đó là đường siêu ngọt, chất nấu nhanh nhừ, sữa, trân châu không nhãn mác…


Nửa thìa, ngọt cả nồi

Dân bán hàng khô và nguyên liệu chè ở khu vực chợ Đồng Xuân - Bắc Qua không lạ gì thứ đường siêu ngọt vì nó ít tốn hơn. Đường mía (tên mà giới buôn gọi loại đường siêu ngọt này) được đóng gói dưới dạng túi nilon 1kg, bên ngoài thấy có in hình một cây mía và mấy hàng chữ Trung Quốc. Đường không ở dạng hạt mà là những mảnh đường vuông vuông, nhỏ xíu, trong suốt mỏng manh như pha lê, trông rất đẹp mắt.

Thành, chủ hàng đầu chợ Đồng Xuân quảng cáo: “Đường siêu ngọt này nhập từ Trung Quốc, đang được sử dụng rất “thịnh hành” trong các quán chè lớn hiện nay. Giá 38.000đ một cân, có mà dùng cả tháng. Chỉ cần cho nửa thìa thôi thì đủ bằng cho cả cân đường kính vào, ngọt cả nồi chè”. Anh Thành còn cho biết có loại “hàng nhái” thì rẻ hơn, chỉ khoảng 25 - 27.000đ/kg nhưng ngọt đăng đắng, không được “tự nhiên” như loại này.

Một “bí quyết” để nấu chè ngon nữa được chúng tôi khám phá là những gói bột trắng mịn đóng thành từng túi 1kg, bán với giá 9.000đ. Bình thường một nồi chè đỗ đen dù có là loại đỗ ngon, mới và xanh lòng thì cũng phải ninh ít nhất nửa tiếng đồng hồ mới nhừ, còn không thì cũng phải mất cả tiếng. Nhưng với chút bột này cho vào khi nồi đỗ vừa sôi thì chỉ cần vài phút sau là nấu xong.

Thứ bột “kỳ diệu” ấy là thế, nhưng đến cái tên cũng không có và chỉ được đóng gói một cách thủ công. Người bán hàng có lẽ dựa vào đặc tính của loại bột này là khi cho vào nồi nước đang sôi sẽ làm nước sủi bùng lên nên đặt cho nó cái tên là “cần sủi”.

Cô bé bán hàng cho chị Sửu ở quầy 108 cười khi chúng tôi hỏi loại bột sủi này được làm từ cái gì: “Bọn em nào biết được. Hàng nhập từ Trung Quốc, chỉ biết người ta gọi là “cần sủi”, làm cho các loại hạt đậu, sen nhừ thì cũng biết thế mà bán thôi”.

Trà = hóa chất + phẩm màu

Bà Tuất ở kiốt 111 chợ Đồng Xuân giới thiệu với chúng tôi hai loại: hồng trà và lục trà, nhưng thực ra nếu không có chữ viết bên ngoài thì chúng tôi cũng chịu không phân biệt được. Có hai gói trà đều là thứ bột màu xám xám, đóng vào túi nilon 1 lạng và buộc chun kín, giống y như mấy gói phẩm màu được ghi tên hương vị bên ngoài.

Hai loại trà này đều có giá 12.000đ/gói và theo lời hướng dẫn của bà Tuất thì có thể pha được mấy chục cốc trà, mà “công thức pha chế” vẫn là phải tùy theo cỡ tay mình, làm mãi rồi cũng sẽ quen. Sữa pha trà cũng được đóng gói 1kg với quy cách y như vậy. Gói sữa có màu vàng nhạt đặc trưng như bất kỳ loại sữa bột nào, nhưng điều khác biệt là trên bao bì không hề có một thông tin nào ngoài hai chữ “sữa trà”.

Một thành phần không thể thiếu trong món trà sữa này là trân châu đen. Những hạt trân châu màu nâu đất được đóng gói thành từng cân, có loại còn hút chân không cẩn thận vì theo như bà Tuất cho biết đây là các hạt trân châu tươi nếu để không khí vào là bở ra ngay, “chưa luộc thì trông như đấy thế này thôi nhưng luộc lên sẽ chuyển thành màu đen tuyền”.

Trân châu màu đen loại 12.000đ/gói được đóng trong túi nilon không nhãn mác gì, còn loại 15.000đ/gói thì trông “xịn” hơn hẳn với quy cách đóng gói hút chân không, ngoài bao bì có in chữ hẳn hoi, nhưng những chữ đó viết thông tin gì thì… chắc chỉ có nhà sản xuất mới biết. Ngoài trân châu đen còn có các loại thạch để dùng với trà sữa, cũng đủ các màu sắc xanh, đỏ, tím, vàng, hồng… và các mùi vị dứa, dừa, khoai môn, cốm, xoài…

Chàng CNTT chuyên TMDT và cuộc đời lấy vợ !!!

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên) by admin on 26-07-2009

Tagged Under :

Ai cũng nghĩ lấy vợ sẽ sướng. Nhưng với anh em làm về CNTT điều này chưa chắc sướng. Có các vấn đề sau đây sẽ làm cho mình đau khổ.

1- Sẽ phải từ bỏ các thói quen làm việc.

Với anh em làm CNTT thì bóng đêm là bà mẹ nhẹ nhàng ôm lấy những đứa con bé bỏng trong việc lượn lờ và làm việc với website.

2- Sẽ luôn bị than phiền sao anh chăm chỉ thế !!
Ôi chúng ta những con người đam mê công nghệ. Máy tính là tình yêu và khát vọng làm sao chúng ta có thể từ bỏ vậy mà chúng ta sẽ bị từ bỏ một cách phũ phàng vì không thế sẽ bị người khác giận hơn nhiều.

3- Sao anh làm lương ít thế!!

Đã là dân công nghệ, máu đam mê lớn, kiếm tiền là phụ phải thỏa mãn đam mê mới có tiền vậy thì làm sao đỡ câu hỏi trên ??

4- Anh không lãn mạn

Mình vốn quen các con số, vốn tính thật thà, cái gì đúng sẽ nói cái gì sai không nói. Nếu thế lãn mạn làm sao đây ?

5- ANh giàu rồi hãy yêu em

Anh đang trên con đường lập nghiệp. Anh đang cháy hết mình thế mà em nỡ so sánh anh với một ông già bụng phệ, hay một tên công tử nhà giàu. nếu anh đã là như thế thì sao anh theo đuổi CNTT được. SAo anh còn yêu em Laptop…

Anh biết cộc sống có nhiều khó khăn, nhưng em hãy có lòng tin với những chàng trai công nghệ. Anh thật lòng anh sống đam mê và nhất là thực sự yêu em.

Hãy cho anh cơ hội và hãy tin vào anh…

Em ’sướng’ nhưng chưa thật hạnh phúc, chồng ạ

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên, DSI-Tin hay trong ngày) by dearboy9x9 on 24-07-2009

Rủ anh đi đâu anh cũng chỉ muốn ở nhà đánh điện tử, em muốn thỉnh thoảng hai vợ chồng đi chơi một mình thì anh lại muốn tụ tập bàn bè ăn uống tán gẫu. Anh chưa bao giờ có ý định dành thời gian riêng cho em.

Chồng thương yêu và “ghét nhiều” của em!

Anh vẫn nhớ câu nói đó chứ? “Không ai sướng như em”. Mỗi lần em kêu ca, phàn nàn về anh, anh luôn nói như vậy. Một người chồng hiền lành, tử tế, một thằng cu bụ bẫm, thông minh, một công việc ổn định….

Em biết, không chỉ anh mà tất cả mọi người đều nghĩ em đang hạnh phúc và sung sướng lắm. Duy nhất chỉ mình em biết có thể em tham lam và viển vông, nhưng chưa bao giờ em cảm thấy thực sự hạnh phúc, bởi thứ em cần, thứ làm cho em hạnh phúc và sung sướng thực sự đó là lại là sự yêu thương và đồng cảm của anh.

Em biết anh yêu em. Vì chỉ có yêu em và lo cho gia đình anh mới phải lao vào kiếm tiền ngày đêm như thế. Anh luôn nói với em anh phải kiếm thật nhiều tiền để vợ con anh không phải khổ. Em vẫn nhớ thứ tự ưu tiên trong cuộc sống của anh: Kiếm tiền, chơi điện tử, gia đình và bạn bè. Và thực tế anh đã lo cho mẹ con em một cuộc sống khá đủ đầy măc dù hai vợ chồng mình lấy nhau từ hai bàn tay trắng.

Em luôn cảm ơn và khâm phục anh vì điều đó. Em biết tiền rất quan trọng cho cuộc sống nhưng anh vẫn nhớ chứ, em luôn bảo với anh em không chỉ sống vì tiền, em cần nhiều thứ khác nữa, nhưng những thứ ấy có lẽ, anh sẽ không bao giờ chịu hiểu.

Em là một cô giáo dạy văn. Ngày xưa hồi mới yêu có lần anh bảo em: sau này nếu có con gái anh sẽ không bao giờ cho nó học văn vì suốt ngày chỉ mơ mộng lãng mạn và viển vông. Em không phản đối vì anh nói đúng. Hình như nó là bệnh nghề nghiệp. Không biết “bệnh” của em có nặng lắm không khi em thích làm thơ, đi lang thang trên đường Hoàng Diệu, nghe nhạc Trịnh khi trời mưa, thích được anh ôm vào lòng thật chặt. Những những điều ấy chưa một lần anh chia xẻ với em.

Rủ anh đi đâu anh cũng chỉ muốn ở nhà đánh điện tử, em muốn thỉnh thoảng hai vợ chồng đi chơi một mình thì anh lại muốn tụ tập bàn bè ăn uống tán gẫu. Anh chưa bao giờ có ý định dành thời gian riêng cho em. Kể cả sinh nhật em hay lễ kỉ niệm gì của hai vợ chồng anh chỉ đưa tiền bảo em tự đi mua quà lấy. Và có phải như thế là “không ai sướng bằng em” không anh?

Từ ngày ở bên anh em thấy mình thay đổi nhiều. Hình như em già hơn và chai sạn với cuộc sống hơn. Dạo này anh bảo em hay “xị mặt”. Anh có biết tại sao không? Vì em đang cố làm anh hài lòng. Em dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc con cái, nấu nuớng, giặt giũ… làm tất cả mọi việc một mình để anh có thời gian rảnh rỗi làm việc, chơi điện tử.

Em dần quên mất những đam mê, sở thích của riêng mình. Thậm chí thời gian nói chuyện với anh cũng không có. Bởi tối nào ăn xong anh cũng sang nhà hàng xóm xem phim không thì đánh diện tử đến 1, 2 giờ sáng mới lên giường. Mà lúc ấy thì mẹ con em đã ngủ say lắm rồi.

Nhưng anh biết không, đã là bệnh thì khó chữa lắm. Anh thích điện tử cũng như em thích nghe nhạc, làm thơ vậy. Giá như anh bớt thời gian đánh điện tử một chút chia sẻ việc nhà với em, hoặc chỉ nói chuyện phiếm với em, đừng lúc nào cũng chỉ cao giọng quát nạt em khi em vô tình mắc lỗi kể cả chỗ đông người thì có lẽ em không phải “xị mặt” nhiều như thế.

Em yêu anh. Em lúc nào cũng luôn sẵn sàng quan tâm, chia sẻ và đồng cảm với mọi niềm vui, nỗi buồn với anh. Anh có thấy từ ngày lấy anh em cũng biết chơi điện tử, nói chuyện bóng đá đó sao? Và em cũng ước rằng một ngày nào đó anh cũng sẽ rủ em đi xem phim, nghe em đọc thơ hoặc nhẹ nhàng ôm em một cái từ dằng sau thật chặt, thói quen mà anh đã quên từ ngày mình là vợ chồng.

Không có ai hoàn hảo. Em cũng thế và anh cũng vậy. Nhưng hãy cố gắng hiểu em hơn một chút anh nhé. Để hiện tại và cả sau này nữa “không có ai sướng như em” được không anh?

Vịt của anh

Chia sẻ những mẩu chuyện vui buồn, cảm xúc, clip, ảnh, blog… về cuộc sống của bạn tại info@dichvuso.vn

Tiêu chuẩn chọn …

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên) by dearboy9x9 on 23-07-2009

Trong cuộc đời này cái gì cũng là tương đối, một giờ bên cạnh cô gái đẹp trôi qua nhanh như tên bay, nhưng năm phút bên cạnh Thị Nở lại kéo dài như một thiên niên kỷ. Chúng ta suốt đời luôn luôn phải so sánh, cân nhắc, quyết định, lựa chọn giải pháp tối ưu cho mình. Từ việc chọn xe máy, mua nhà, đi du học, cho đến mua 1 cái bánh cũng phải có so sánh thiệt hơn.

Thế nhưng với việc chọn gái - 1 trong 3 việc quan trọng nhất của cuộc đời (tậu trâu, lấy vợ,làm nhà) - thì chúng ta lại không có một công thức, một phương pháp luận khoa học nào cả, mà toàn nhắm mắt dang chân để xem con tạo xoay vần đến đâu - thật là vô cùng bất hợp lý. Vấn đề này tôi đã trao đổi với nhiều người nhưng chẳng ai đưa ra được cái gì đó dễ chấp nhận.

Lần này những mong các cao thủ cùng cho ý kiến để đưa ra được 1 công thức trong sáng nhằm đánh giá, cho điểm gái. Làm sao để áp dụng công thức này, khi gặp gái chúng ta có thể nói luôn - em này (ví dụ) 225 điểm, cao hơn em XYZ gì đó 13 điểm.

Được như vậy thì mọi chuyện sẽ đơn giản đi rất nhiều, và khi lấy vợ chúng ta sẽ lượng sức mình chỉ lấy được em ví dụ tầm tầm 195 - 198 điểm thôi, sẽ không bị tình trạng ân hận vì lấy phải em quá kém cỏi, hoặc là cố gắng quá sức mình dẫn đến tình trạng gia đình thiếu hạnh phúc trong tương lai.

Mặc dù mới nhìn thấy rất rắc rối phức tạp, nhưng phân tích ra thì gái chỉ có 3 thuộc tính cơ bản là nhan sắc, học thức + tính cách và tài sản (thường là của hồi môn).

Chúng ta sẽ cho điểm gái theo cả 3 thuộc tính này, tôi tạm cho mỗi thuộc tính 100 điểm. Tức là điểm cao nhất (lý tưởng) mà gái đạt được là khoảng 300 điểm - Chú ý là vẫn có thể hơn 300 điểm, nhưng như thế người ta gọi là lạc tới thế giới thần tiên rồi.

Nhan sắc

Về nhan sắc, theo đánh giá của xã hội bây giờ thì gái chuẩn ở VN là cao 1.62m, nặng 45kg, 3 vòng là 90cm, 60cm, 90cm. Về nước da thì theo tôi đen hay trắng không quan trọng lắm. Về gương mặt thì rất khó đánh giá, nhưng tạm chia thành 5 lọai:rất xấu, xấu, bình thường, xinh, rất xinh. Sẽ phân bố điểm nhan sắc của gái như sau:

Chiều cao (20 điểm): (nếu cao 1.62m), mỗi cm thấp hơn bị trừ 2 điểm. Từ 1.62cm - 1.70cm thì mỗi cm cao hơn được cộng 2 điểm. Nhưng từ 1.70cm trở lên thì sẽ bị trừ 2 điểm cho mỗi cm dư ra. Với thực tế dân tộc Việt hiện nay có lẽ gái cao 1.80cm và gái cao 1.52cm nhìn đều kinh tởm như nhau. Nên thang điểm thế này là khá hợp lý.

Cân nặng (20 điểm): (nếu nặng 45kg), mỗi kg thừa hoặc thiếu sẽ bị trừ 2 điểm

3 vòng (20 điểm): (nếu 3 vòng là 90cm, 60cm, 90cm), mỗi cm lệch ra khỏi 3 con số này sẽ bị trừ 0.5 điểm

Khuôn mặt (20 điểm): rất xấu: 0 điểm, xấu: 5 điểm, bình thường: 10 điểm, xinh: 15 điểm, rất xinh: 20 điểm. Tất nhiên là đánh giá xinh xấu nó phụ thuộc vào thẩm mỹ mỗi người, nhưng chênh lệch cùng lắm 5 điểm là nhiều, chứ không thể có con nào xấu mà lại thành xinh được, vượt 2 cấp không phải là chuyện đơn giản.

Tuổi tác (20 điểm): Gái chuẩn thì khoảng 20 - 24 là vừa. Bé hơn thì non quá, mà già hơn thì cũng khó nhá. Ta lại cho gái 20 tuổi thì được 20 điểm, mỗi tuổi cao hơn hoặc thấp hơn sẽ bị trừ 2 điểm.

Học thức và tính cách

Về học thức và tính cách. Học thức cho 40 điểm, tính cách 40 điểm, trinh tiết cho 20 điểm. (Nói thế nào thì nói, còn trinh vẫn hơn)

Học thức (40 điểm): gái không nên quá dốt, dốt chán lắm, mà cũng không nên quá giỏi, giỏi còn chán hơn là dốt. Về phần kiến thức ta lấy chuẩn là tốt nghiệp ĐH - cho 40 điểm.

Nếu tốt nghiệp phổ thông trung học hoặc Master được 30 điểm, cấp 2 hoặc tiến sỹ: 20 điểm, cấp 1 hoặc trên tiến sỹ: 10 điểm. Giáo sư hoặc mù chữ: 0 điểm.

Tính cách (40 điểm): Gái thì phải biết 10 việc cơ bản sau đây:

1. Nấu cơm
2. Giặt quần áo
3. Làm việc nhà
4. Trang điểm nhà cửa
5. Ăn nói nhỏ nhẹ
6. Biết điều
7. Nhường nhịn
8. Lễ phép với bạn chồng
9. Có hiếu với cha mẹ chồng
10. Chung thủy.

Nếu đủ các tiêu chuẩn này được 40 điểm. Thiếu điểm nào trong 10 điểm này sẽ bị trừ 4 điểm.

Trinh tiết (20 điểm): Còn trinh thì được 20 điểm, mất rồi thì thôi. Bỏ qua.

Tài sản

Phần này không phải là không quan trọng. Gái có hồi môn 10 tỷ thì dù có là Thị Nở cũng có thể xem xét được. Đề nghị cho 10 điểm với mỗi 01 tỷ tài sản gái được hồi môn.

Lấy ví dụ: gái tên A có chiều cao 1.58cm, nặng 47kg, 3 vòng là 85cm, 62cm, 87cm, học xong Master, 26 tuổi, đã mất trinh, tính cách OK hết chỉ không biết nấu ăn, bố mẹ cho hồi môn 1 căn hộ trị giá 1 tỷ 2, thì sẽ có:

Điểm nhan sắc: 12 + 16 + 16 + 8 = 56 điểm
Điểm tính cách + học thức: 30 +36 = 66 điểm
Tài sản: 12 điểm
Tổng: 134 điểm.

Thấy chưa: hết sức rõ ràng, minh bạch, không có gì phải lăn tăn cả. Nếu như bạn thấy sức mình chỉ lấy được vợ khoảng 135 điểm thì gái ABC là lựa chọn mặc dù hơi “cân non” một chút, nhưng cũng được giá rồi. Còn nếu bạn nghĩ mình hoành tráng thế này gái phải trên 200 mới chơi, thì có thể đặt vấn đề thẳng với em: hoặc là em về em xin bố mẹ thêm 6 tỷ 6 (66 điểm) nữa, hoặc là chúng ta sẽ làm bạn, có phải đỡ mất thời gian cả 2 bên hay không?

(Phương pháp dưới đây chỉ có tính chất tham khảo, tác giả và những người forward hoàn toàn không chịu trách nhiệm về những hậu quả xảy ra ngoài ý muốn do sử dụng phương pháp này)

soure

Ngày bắt đầu cho một năm mới !

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên) by admin on 20-07-2009

Tagged Under :

Hôm nay là ngày đầu tiên của tuần cũng là ngày đầu tiên bắt đầu cho một năm làm ăn mới. Tối hôm qua anh em rất vui vì mọi người đều vui vẻ. Tiếc là chưa đưa tặng thông báo cho hai đồng chí Dương và Hòa. Hôm qua cũng mở ra một cơ hội làm ăn mởi với một số sản phẩm đặc biệt.  Với sản phẩm đặc thù này sẽ mở ra một hướng đi khá tốt cho chúng ta. Về sản phẩm sẽ giới thiệu sau với anh em.

Giờ online viết vài dòng rồi đi tắm cái. Hôm nay đi làm thật sớm.

Quán ăn lạ ở Hà Nội

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên) by dearboy9x9 on 14-07-2009

Ai ăn ở quán này chưa ???????grin cho tớ biết cảm xúc với hamarneh

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới

Bonus thêm quán nước bán Milk Sex

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới

Vắt cổ… chim ra nước

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên) by dearboy9x9 on 10-07-2009

Tagged Under : , , ,