Khăn trắng không vẫy trên những khán đài Bernabeu, nhưng từ phút thứ 58 đã lác đác có những chỗ ngồi bị bỏ lại. Và đến phút 75, những nẻo đường dẫn ra phía ngoài sân vận động trở nên chật chội. El SuperClasico lần này, với không ít CĐV áo trắng, đã trở thành một cơn ác mộng kinh hoàng mà người ta không đủ can đảm để chứng kiến đến tận cùng.
1. Dĩ nhiên, đó không phải là số đông. Vẫn có rất nhiều người ở lại cho đến khi tiếng còi mãn cuộc, thể hiện lòng trung thành của mình với màu cờ Hoàng gia bằng cách chịu đựng nỗi đau tê liệt và băng giá, lặng lẽ nhìn Pique nã phát súng ân huệ, đóng chiếc đinh cuối cùng vào nắp cỗ quan tài mang tên giấc mơ vô địch của đoàn ngự lâm quân áo trắng.
 |
| Nỗi thất vọng đến tột cùng của các cầu thủ Real |
Họ được đền đáp bằng lời tri ân của Mijatovic, rằng “các CĐV đã ở bên cạnh chúng tôi đến khoảnh khắc cuối cùng”; và được vuốt ve xoa dịu khi Pep Guardiola nói rằng ông muốn “Chúc mừng Real Madrid, họ đã chiến đấu tận lực, và đã gây sức ép vô cùng mạnh mẽ lên Barca kể từ một tháng rưỡi nay.”
Nhưng, tất cả những động thái xã giao ấy liệu có khoả lấp được nỗi đau, khi nhìn những đứa con cưng của mình bị tàn phá và huỷ diệt, nhìn những ước mơ bị di nát vụn dưới gót giày viễn chinh của kẻ thù truyền kiếp không đội trời chung?
Đến bao giờ nguôi ngoai, nỗi chua chát cay đắng khi phải đón nhận một trận đại bại thảm khốc nhất lịch sử El SuperClasico kể từ 1974 đến nay (0-5)? Đặc biệt là khi nỗi đau ấy bị xát muối bởi việc Juande Ramos cúi đầu thừa nhận “đẳng cấp vượt trội của Barca”, còn Pique thì nở nụ cười châm chọc: “Ờ, trước trận họ đã nói nhiều lắm! Thậm chí nếu họ thắng trận này thì vẫn là quá nhiều!”.
2. Phải, những gì người ta nghe thấy từ phía các nhân vật trụ cột của Real Madrid trong phòng họp báo đêm 2/5 hoàn toàn trái ngược không khí tự tin và sặc mùi khói súng trước giờ bóng lăn.
 |
| Messi nhảy điệu Tango khiến hàng thủ Real quay cuồng |
Trước khi tiếng còi khai cuộc cất lên tại Bernabeu, sau khi bị chặn đứng bởi Valencia và Chelsea, Barca là một đối thủ đã bị nhận diện và không còn khả năng gây bất ngờ đối với đội vệ binh do Raul dẫn đầu.
Ramon Calderon lớn tiếng: “Real sẽ hạ Barca 3-1!”. Bernd Schuster nói vọng về từ đâu đó, rằng: “Barca đang lo ngại trước Real”. Juande Ramos mơ tới “một bản hùng ca, nếu Real Madrid giữ lại được vương miên vô địch La Liga”, và thậm chí ông đã khuyên Pep “nên xoay vòng đội hình” để tránh sự mệt mỏi cho các trụ cột. Đến cả Miguel Torres cũng tỏ ra hùng hồn: “Chúng tôi là ứng cử viên chiến thắng duy nhất khi chơi trên sân nhà”.
Và bây giờ, ở Bernabeu chỉ còn là những dư âm não nuột. “Chúng tôi bất lực trong việc ngăn cản họ” (Raul), “Bất cứ lúc nào chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đã trở lại trận đấu thì họ ghi bàn” (Heinze), hay là “Chúng tôi không biết làm thế nào để duy trì ưu thế. Họ ghi bàn quá nhanh!” (Diarra).
Phải chăng Los Merengues thật sự không xứng là đối thủ của Los Blaugrana?
3. Nhưng nếu vậy thì cuộc đối đầu này cũng đâu xứng đáng được mong đợi đến thế, đâu xứng đáng được gọi là Siêu kinh điển. Nếu chấp nhận rằng sự chênh lệch giữa hai phía lớn đến như vậy, rằng cờ trắng buộc phải giương lên tại pháo đài Bernaubeu là một lẽ tất yếu, thì khác nào đem một lớp sơn tầm thường phủ lên ánh hào quang lóng lánh của El Clasico!
 |
| Henry bay bổng ở Bernabeu |
Barca mạnh, đó là điều đương nhiên, và chứng minh sức mạnh của họ vào lúc này là một việc thừa thãi. Vấn đề là liệu Barca có mạnh đến thế? Và Real Madrid có đáng phải nhận một trận thua tan nát đến thế?
| Real Madrid |
Thống kê |
Barcelona |
| 36.6% |
Kiểm soát bóng |
63.4% |
| 5 |
Sút |
17 |
| 4 |
Sút trúng mục tiêu |
13 |
| 3 |
Thủ môn cản phá |
1 |
| 3 |
Phạt góc |
2 |
| 9 |
Phạm lỗi |
21 |
| 2 |
Việt vị |
3 |
| 4 |
Thẻ vàng |
2 |
| 0 |
Thẻ đỏ |
0 |
| 17 |
Tackle bóng |
27 |
| 266 |
Tổng số đường chuyền |
499 |
| 26 |
Chuyền hỏng |
57 |
Chắc chắn là Unai Emery của Valencia, hay Guus Hiddink của Chelsea sẽ không thừa nhận điều đó. Kẻ trước người sau, họ đã lần lượt đứng vững trước khí thế tấn công lấp sông xẻ núi của đoàn quân Catalunya. Họ đã để lại một hướng đi, nhưng Juande Ramos không buồn nhìn về phía đó.
Los Merengues trước giờ nhập trận đang quay cuồng trong men say chiến thắng. Chuỗi thành tích ấn tượng mà họ thực hiện rút cục đã trở lại đầu độc chính họ, tước đi sự sáng suốt và cả bản lĩnh lạnh lùng mà người ta chờ đợi từ những bậc vương hầu.
Juande Ramos không những muốn chiến thắng tại Bernabeu, mà còn muốn một chiến thắng rực rỡ, muốn huỷ hoại nhuệ khí của Barca trong chặng đường còn lại.
Bởi vậy mà sau bước khởi đầu như mơ với cú đánh vỗ mặt của Higuain, ông vẫn chỉ đạo cho các học trò của mình hướng lên phía trước chứ không kéo đội hình thấp xuống, xiết chặt cự ly, bao vây và triệt hạ nguồn cảm hứng của đối thủ, như Valencia hay Chelsea đã từng thực hiện.
Walter Smith, HLV của Rangers, nói: “Barca phải chấp nhận rằng các đối thủ sẽ cố làm họ bực tức và phân tâm”. Trạng thái tâm lý ức chế và nôn nóng sẽ trở thành một tấm barriere vô hình nhưng đầy hiệu quả trong việc ngăn cản các cá nhân kiệt xuất của Barca phô diễn kỹ thuật siêu đẳng cũng như lối chơi tiqui-taca thêu hoa dệt gấm.
 |
| Barca mạnh, nhưng chính lối đá “hồn nhiên” của Real đã khiến họ phải hứng chịu thảm bại |
Real Madrid có thừa điều kiện để thực hiện những điều đó, đặc biệt là sau khi đã nắm được ưu thế về tỷ số. Nhưng, bất kể những lỗi phòng ngự không thể tha thứ đã xảy ra ngay trong 15 phút đầu thăng hoa, không ai ra lệnh cho Sergio Ramos phải lùi xuống và chơi chắc chắn, để rồi anh bị trừng phạt bởi Henry.
Bất kể sau 30 phút thi đấu, Los Merengues chỉ có hai lần tackle bóng thành công, không có sự gia cố và điều chỉnh nào ở khu vực phòng ngự trung tâm. Bất kể việc Daniel Alves vẫn ham lên tham gia tấn công như thường lệ, Robben vẫn chỉ hút vào cuộc đối đầu với Abidal ở cánh đối diện.
Bất kể trận đấu cứ trôi đi như thế nào, Juande Ramos cũng chỉ bắt đầu vùng vẫy kể từ phút 71, với sự có mặt của Van der Vaart, khi mọi sự gần như đã an bài.
4. Siêu kinh điển lượt đi tại Nou Camp, Juande Ramos có thể được xá miễn khi ông mới chân ướt chân ráo về chấp chưởng đại quyền. Còn ở trận lượt về này, khi trút bỏ tất cả trách nhiệm bằng cách ca tụng sức mạnh của đối thủ, có lẽ ông đã khiến khá nhiều người thất vọng.
Barca thật ra đâu có khác chính họ trước Valencia hay Chelsea, ngoại trừ việc Pep chỉ đạo cho Messi “tích cực tiến vào trung lộ hơn một chút”. Barca vẫn đẹp nhưng mong manh như thế, như cách Higuain hạ Valdes.
 |
| Casillas dù đã rất nỗ lực, nhưng Real vẫn không thể tránh được trận thua muối mặt |
Nhưng Real Madrid còn dễ bị tổn thương hơn thế, khi từ tướng đến quân đều sớm đắm chìm trong những giấc mơ xa vời. Bềnh bồng trên những đôi chân không chạm đất, họ để đối thủ khét tiếng của mình bùng nổ và thăng hoa, để rồi phải chịu hạ mình quỳ dâng cây quyền trượng trị vì Tây Ban Nha.
Juande Ramos cuối cùng cũng nhận ra rằng: “Đừng mong áp chế Barcelona, họ sẽ giết bạn.” Giá mà ông tự thức tỉnh mình sớm hơn, El Clasico không chắc đã thảm hại đến vậy, uy phong của đoàn hùng binh Castilla có thể được vãn hồi, và Bernabeu sẽ không phải chứng kiến những người chạy trốn nó.
Trong khi Juande Ramos cúi mặt, có lẽ không ít người nhớ về một hình bóng rắn rỏi như đá tạc của con người mang tên Fabio Capello…
Bài báo trên tintuconline