Đẳng cấp của dịch vụ

Filed Under (Câu chuyện kinh doanh, DSI-Ecomerce, DSI-Sales, Thông tin chia sẻ, Thông tin cần biết cho sales) by dearboy9x9 on 10-11-2009

Tagged Under : , , , ,

Có nhiều lý do khiến cho tui chắc chắn là ở Việt Nam, chúng ta làm dịch vụ rất tồi. Ví dụ khi tui đi vào một hiệu sách và mua một tấm thiệp 15 ngàn với tờ 500 ngàn, nếu không có tiền thối lại, người bán hàng sẽ yêu cầu tui đi đổi tờ 500 ngàn ra tiền lẻ, chứ không bao giờ tự đi đổi cho tui. Ví dụ khi tui lên showroom của Rossano để mua hàng, thì cô bán hàng xinh đẹp sẽ đứng cách tui 10m với ánh mắt suy xét rằng một gã đàn ông mặc quần lửng mang dép lào liệu có đủ tiền mua những món đồ nhiều triệu đồng không. Ví dụ khi tui đem con vào bệnh viện, thì bà hộ lý già nua sẵn sàng đuổi đứa con đang sốt cao độ của tui ra khỏi phòng máy lạnh với thái độ lạnh lùng… Chúng ta luôn làm dịch vụ như vậy, luôn cư xử như những kẻ ít học.

Disney World có hai sự việc rất đáng học hỏi đối với Randy Pausch, và cả hai sự việc này đều đến từ các nhân viên cấp thấp của họ. Sự việc thứ nhất là khi Randy hỏi họ rằng khi nào thì công viên đóng cửa, họ trả lời là công viên mở cửa đến 8h tối. Sự kiện thứ hai là khi Randy còn bé, cậu dồn hết tiền để mua cho ba mẹ một món quà, chẳng may nó bị bể. Người bán hàng đã đổi cho cậu món quà khác, và nhận lỗi rằng món quà đã không đủ bền để không bị bể khi cậu bé tuột tay. Về ý nghĩa của hai sự việc này, tui không muốn giải thích, vì các bạn cần đọc sách để hiểu. Tui chỉ muốn nói là cách cư xử của các nhân viên này thực sự chứng tỏ đẳng cấp của họ, và của nơi mà họ đang làm việc. Họ cư xử rất có học.

Tui thường tự hỏi là, nếu như nhân viên của Vietnamworks có thể trả lời với tui là họ không thể làm được một yêu cầu của tui, thì họ có nghĩ rằng họ đang đại diện cho Vietnamworks trả lời với tui rằng Vietnamworks không thể làm được điều đó. Liệu cấp trên của Vietnamworks, người đã viết ra nhiều cuốn sách có biết điều này? Liệu giải pháp mà nhân viên đó đang thực thi có nằm trong training plan của họ? Và vì có nhiều câu hỏi quá, nên tui hoài nghi đẳng cấp của Vietnamworks. Họ có thể giỏi về Business, Marketing, Human Resources, Sales… nhưng họ rất kém về thái độ phục vụ khách hàng.

Nhân viên của Disney World đã hoàn toàn có thể trả lời với Randy theo cách khác, và không đổi món quà mà cậu bé Randy đã tự tay làm bể, nếu dựa vào vị thế của Disney World. Cho dù hành động đổi món quà đó có đem lại cho họ 100 ngàn đô như Randy đã nói, thì việc đó cũng chẳng ăn nhập gì so với số tiền mà Disney World sẽ kiếm ra. Nhưng họ đã không làm thế… Tui nghĩ nếu đổi lại là nhân viên của Vietnamworks, chắc ai cũng biết câu trả lời rồi hén, dù rằng so với Disney World, vị thế của Vietnamworks nhỏ hơn rất rất nhiều.

Tui nghĩ có rất nhiều lý do mà Vinabook phát hành cuốn Bài Giảng Cuối Cùng, nhưng lý do lớn nhất là họ đang hướng tới một dịch vụ đẳng cấp nhất Việt Nam. Tui không biết họ sẽ duy trì được bao lâu, nhưng tui cực kỳ ấn tượng với những cuộc gọi confirm đơn đặt hàng chỉ 15 giây sau tui place cái order trên Website của họ vào lúc 9h đêm. Tui hy vọng một ngày nào đó, người ta thôi so sánh dịch vụ của Vietnam với Tung Của, và tui nghĩ ngày đó sẽ bắt đầu bằng cách mà người ta học hỏi từ Disney World trong Bài Giảng Cuối Cùng, hoặc chí ít là từ Vinabook, đơn giản vậy thôi.

“Tiểu thương @” kiếm bộn

Filed Under (Câu chuyện kinh doanh, Tin tức) by dearboy9x9 on 22-05-2009

Tagged Under : , , , ,

Phố phường tấp nập người mua, kẻ bán. Có một thị trường cũng sôi động như thế, nhưng trong một không gian rất khác: không gian ảo của những website mua bán. Ở đấy có nhiều tiểu thương biết tận dụng Internet để kiếm bộn tiền.

Bán hàng qua mạng đang thu hút nhiều thành phần tham gia. (Ảnh minh họa)

Internet đã thay đổi công việc kinh doanh của một phụ nữ đang phải một mình nuôi hai đứa con tuổi ăn, tuổi học. Và cũng chính nhờ Internet, gia đình nhỏ một mẹ hai con ấy đã thoát khỏi cảnh túng bấn ngay giữa phố thị đương buổi thóc cao gạo kém.

Đó là gia đình chị Nguyễn Bích Thủy, 37 tuổi, làm nghề buôn bán tự do. Tổ ấm của chị và hai đứa nhỏ là một căn hộ chia đôi trên tầng năm khu tập thể Thành Công - Hà Nội.

Chồng gặp bạo bệnh mất sớm, chị Thủy một mình vất vả nuôi hai con, đứa lớn đang học cấp hai, đứa nhỏ cấp một. Chi phí sinh hoạt gia đình, chi phí cho hai đứa con đi học, tất cả trông vào cửa hiệu quần áo nhỏ của chị trên phố Tôn Đức Thắng. Đó là một cửa hiệu nhỏ chừng 15 mét vuông, lọt thỏm giữa những cửa hiệu bề thế trên con phố buôn bán đông đúc.

Chị Thủy kể lại quãng thời gian lận đận trên phố lo miếng cơm manh áo nuôi thân và nuôi hai đứa nhỏ: “Vất vả lắm. Cửa hiệu nhỏ, hàng bày chẳng được bao nhiêu. Kinh doanh trên phố cần mặt tiền lớn nhưng mình không có. Một mình chạy ngược chạy xuôi lấy hàng về bán, cả tháng cũng chỉ lãi được một hai triệu bạc. Nghĩ đủ cách để bán được nhiều hàng mà lực bất tòng tâm”.

Câu “trời thương kẻ khó” xem ra đúng với chị Thủy. Đang lúc loay hoay tìm cách bán thêm nhiều hàng, tưởng đã chịu thua cái phận chân yếu tay mềm thì cửa hiệu của chị bất ngờ ăn nên làm ra trông thấy. Đấy là lúc chị bắt đầu biết dùng Internet để mở rộng bán hàng.

“Khi ấy mình có biết Internet nó tròn hay méo thế nào đâu. Cháu lớn chỉ cho đấy. Cháu nó rành vi tính, Internet lắm. Cháu nó bảo mình bây giờ rao hàng lên mạng dễ bán lắm” - chị Thủy kể lại, vẻ tự hào về cậu con trai lớn “siêu” máy tính. “Cháu nó giúp mình làm quen với máy tính, làm quen với Internet. Rồi cháu chỉ cho mình các website mua bán, hướng dẫn mình rao hàng lên đó. Bây giờ thì mình thạo cả rồi.”

“Trước kia mình phải đến tận các chủ buôn lớn ở khu vực chợ Đồng Xuân nhập hàng về bán. Có khi phải một thân một mình đi tận Quảng Châu, Trung Quốc lấy hàng. Hàng quần áo muốn nhập rẻ thì phải sang tận bên ấy. Mua được giá gốc, về bán mới có lãi cao. Bây giờ không phải đi nữa. Các chủ buôn lớn làm catalogue mẫu quần áo, giá cả rồi gửi cho khách qua email. Cứ có hàng mới là họ cập nhật catalogue rồi gửi cho mình. Mình chỉ việc ngồi nhà xem mẫu rồi gọi điện thoại là họ chuyển hàng đến. Tiện lắm!” - chị Thủy kể.

Internet giúp chị Thủy không phải vất cả đi lại lấy hàng. Quan trọng hơn, nhờ Internet, chị còn mở rộng phạm vi khách hàng, thoát ra khỏi cái cửa hiệu có diện tích và mặt tiền quá “khiêm tốn”. Chị Thủy cho biết, từ ngày rao hàng trên mạng, chị đã bán được số lượng quần áo nhiều gấp ba bốn lần trước kia. Doanh số tăng vụt, trong khi chi phí thêm chẳng đáng bao nhiêu.

“Nhờ mỗi cái máy tính nối mạng này thôi đấy” - chị hồ hởi. “Hàng lấy về mình chụp hình đưa lên mạng luôn. Thông tin giá cả, thông tin cửa hàng đầy đủ. Khách họ xem trên mạng thấy ưng là đến. Vì khách đã có thông tin sản phẩm từ trước rồi nên thường đến là họ mua. Trước kia, khách đi đường vào thì phải đến ba người xem mới có một người mua”.

“Không có một cái chợ hay trung tâm thương mại nào có hàng hóa đầy đủ như “chợ mạng” - anh Trung, một người có thói quen lên mạng tìm thông tin mỗi khi có nhu cầu mua sắm, quả quyết. “Hình ảnh, mô tả, giá thành sản phẩm được người bán đưa lên rất chi tiết. Xem thấy ưng mới đến mua hoặc gọi điện thoại họ sẽ mang đến tận nhà, tiện hết chỗ nói”.

Rất nhiều hàng hóa được các tiểu thương đưa lên website enbac.com

Những website mua bán được nhiều “tiểu thương” tham gia nhất là enbac.com, chodientu.com.vn, muare.vn… Mỗi ngày, hàng nghìn tiểu thương như chị Thủy rao và bán được hàng. Khách tăng đáng kể trong khi chi phí thêm chỉ là một chiếc máy tính nối mạng - một chi phí quá rẻ so với việc phải đăng quảng cáo hay thuê thêm điện tích, thêm mặt tiền.

Hiểu được lợi ích của Internet, những người kinh doanh như chị Thủy ngày càng coi trọng việc rao hàng qua mạng. Ở những thành phố lớn như Hà Nội và TPHCM, nơi người nhu tìm hiểu thông tin hàng hóa qua mạng ngày một nhiều, rất nhiều người đang biết dựa vào các website mua bán để bán hàng. Họ đã biết chọn một hình thức đầu tư ít tốn kém mà hiệu quả để có thêm khách hàng.

Kinh doanh qua mạng ngày càng phổ biến. Internet đang làm thay đổi tư duy của những tiểu thương xưa nay chỉ biết coi trọng vị trí, diện tích, mặt tiền cửa hiệu trên phố.

nguồn

10 chiêu tăng lượng truy cập cho website

Filed Under (Câu chuyện kinh doanh, Tin tức) by dearboy9x9 on 10-05-2009

Tagged Under : , , , , ,

Nếu trang web của công ty bạn có thiết kế rất đẹp, rất tiện lợi và nội dung phong phú mà vẫn không thu hút được nhiều người dùng, hãy thử qua 10 “chiêu” sau đây.

Chiêu thứ nhất: “Tự tiến cử”

Rất nhiều người đã và đang có quan niệm rằng chỉ cần họ làm tốt phần nội dung và thiết kế trên trang web là người dùng web sẽ tự động “kéo đến ùn ùn”.

Nếu bạn cũng có suy nghĩ như thế này, hãy xem lại trường hợp của Susan Boyle. Mặc dù có một giọng hát “bằng vàng” nhưng Susan có thể sẽ mãi mãi chỉ là một “bà già xấu xí” 47 tuổi của một ngôi làng vô danh ở nước Anh nếu không có Internet. Trang web của các bạn cũng vậy, hãy tự mình tìm đến với người dùng và tạo cho họ một sự yên tâm khi truy cập vào website của bạn bằng những tính năng rất phổ biến như: thêm lựa chọn “bookmark” hay “favorites” (tính năng thêm trang mạng ưa thích) để người dùng lần sau có thể dễ dàng tìm đến. Chưa hết, ở cuối mỗi bài viết, hãy thêm những “nút” như “email this” (gửi bài viết này qua email) hoặc “Share this” (chia sẻ bài viết này với bạn bè) hay liên kết bằng các công cụ chia sẻ như Digg, Buzz, hoặc các dịch vụ tương tự ở Việt Nam như linkhay, tagvn, vnbookmark… (xem thêm: Hiệu ứng Digg ở Việt Nam).

Hãy tiếp tục “tấn công” người đọc bằng các bản tin tổng hợp tuần trong đó phác thảo sơ lược những tin tức nổi bật nhất đã đăng trên trang web của bạn và tự động chuyển đến hộp thư của độc giả qua dịch vụ newsletter (tạm dịch: bản tin tổng hợp định kỳ).

Hãy tham gia các cuộc bình luận trên các diễn đàn, blog hay mạng xã hội trực tuyến và trích dẫn hoặc chứng minh bằng các đường link (liên kết) đến bài viết trên trang web của bạn. Nhưng hãy nhớ đừng “gây thù chuốc oán” bằng cách spam địa chỉ website của mình trên những địa chỉ đó.

Hãy đưa địa chỉ web của bạn vào chữ ký trong email, trong tài khoản Twitter, Facebook, trong blog….hay nói ngắn gọn là tất cả các tài khoản trực tuyến của bạn. Hãy khuyến khích các nhân viên trong công ty cùng làm như thế và tạo thành một truyền thống hay văn hóa của doanh nghiệp.

Chiêu thứ 2: Đừng chờ “ông” Google

Hãy là người tiên phong! Đừng đợi Google tìm đến bạn mà hãy tự động gửi trang web của bạn đến Google và tất cả các cỗ máy tìm kiếm khác mà bạn biết và có thể.

Chiêu thứ 3: Hãy đăng những bài viết hữu dụng

Điều này nghe có vẻ thừa nhưng cũng cần phải nói thêm. Hãy cố gắng có những bài viết có nội dung hấp dẫn một cách thường xuyên để lưu giữ độc giả liên tục quay lại với bạn. Hãy có một lịch xuất bản định kỳ bằng các công cụ lên lịch, hẹn giờ xuất bản để không cần phải thức dậy thật sớm mà vẫn có bài mới cập nhật.

Hãy chú ý đến tiêu đề lớn của mỗi bài viết và tận dụng những từ khóa đơn giản nhưng ấn tượng để hấp dẫn người đọc cũng như giúp họ dễ tìm lại bạn.

Chiêu thứ 4: Cần có một vài cộng tác viên chủ lực

Hãy tìm kiếm một vài người có khả năng viết tốt các vấn đề chính yếu trên website của bạn và mời họ tiếp tục đóng góp bài viết hoặc tham gia thường xuyên.

Chiêu thứ 5: Hãy tận dụng tối đa công nghệ


Chèn thêm những slideshow vào bài viết hoặc thể thiện nội dung bằng
slideshow sẽ khiến người đọc hứng thú hơn

Đừng hy vọng một trang web chỉ toàn chữ (dù là hay đến mấy) có thể hấp dẫn người đọc. Hãy sử dụng hình ảnh, video, slideshow hay các loại hình đa phương tiện khác để thể hiện nội dung.

Chiêu thứ 6: Link và tag

Hãy đặt các liên kết (link) đến các website khác trong bài viết của bạn và đề nghị những blog, website, diễn đàn khác liên kết ngược lại với bạn. Một giải pháp khác là hãy đăng ký website của bạn với các dịch vụ tổng hợp web hoặc blog.


Tag là công cụ giúp tối ưu hóa website trên các máy tìm kiếm

Hãy sử dụng các “đuôi” (tag) trong tiêu đề (title), trong nội dung bài viết… để tối ưu hóa giúp các cỗ máy tìm kiếm dễ thấy bạn nhất. HitTail là một trong những dịch vụ giúp đỡ bạn xây dựng cả một “ngôi nhà” bằng từ khóa (key word). Đừng quên hình ảnh, đặt tên cho ảnh minh họa trong mỗi bài viết cũng là một dạng từ khóa rất quan trọng giúp bạn “luôn luôn nổi bật” trong mắt các cỗ máy tìm kiếm.

Chiêu thứ 7: Hãy gắn bó với độc giả

Hãy trả lời thật sớm và trực tiếp với những email hoặc bình luận của độc giả. Thậm chí một bức email thật ngắn cũng là một sự khởi động tốt cho cuộc đối thoại 2 chiều. Hãy thường xuyên, hoặc định kỳ tổ chức các cuộc thăm dò ý kiến độc giả. Theo dõi thường xuyên và phân tích các thông số thống kê cũng là một biện pháp tốt. Có thể, bạn hãy tham gia vào một vài dịch vụ đồng bộ hóa nội dung ví dụ như BlogBurst.

Chiêu thứ 8: Hãy cung cấp RSS

Feedburner và FeedDemon là 2 địa chỉ giúp bạn khởi tạo dịch vụ này khá tốt.

Chiêu thứ 9: Hãy suy nghĩ “ở tầm toàn cầu”

Internet là một môi trường có tính toàn cầu, đừng bao giờ quên điều ấy. Và mặc dù website của bạn chỉ cung cấp thông tin mang tính địa phương, bạn vẫn có thể thu hút người dùng web ở những quốc gia khác nên hãy đừng “tự nhốt” chính mình. Hãy mở rộng nội dung đến các đề tài khác, quan điểm khác và nếu website của bạn có thêm phiên bản bằng tiếng nước ngoài thì thật tốt hơn nữa.

Chiêu thứ 10: Đừng bỏ quên thế giới thực

Mặc dù website của bạn sống trong thế giới “ảo” nhưng nó không thể rời xa thế giới thực và công việc tăng lượng truy cập của bạn cũng vậy. Hãy đưa website của bạn vào các cuộc đối thoại cá nhân, hãy dùng mồm miệng, và nếu có thể, các trang quảng cáo in ấn được đặt ở một vị trí đẹp cũng mang lại hiệu quả không hề nhỏ.

Chiêu thứ…”11”: Hãy kiên nhẫn

Xây dựng một website có lượng truy cập lớn luôn luôn đòi hỏi nhiều thời gian. Hãy đặt ra các mục tiêu ngắn hạn để phấn đấu nhưng hãy nhớ rằng đây là một quá trình lâu dài và bền bỉ nên hãy kiên nhẫn ở mức tối đa.

Theo VnExpress (Gadgetwise, NY Times)

Học MBA để làm gì?

Filed Under (Câu chuyện kinh doanh, DSI-Tin hay trong ngày, Thông tin cần biết cho sales) by dearboy9x9 on 06-05-2009

Tagged Under :

“Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- …???
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên
hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hìnhxin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại.( Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?

Nghệ thuật chăm sóc khách hàng

Filed Under (Câu chuyện kinh doanh) by dearboy9x9 on 24-03-2009

Nghề bán hàng cũng giống như nghề làm dâu trăm họ. Nếu muốn chiến thắng, bạn phải hoàn thành mọi công đoạn. Thăm dò và lôi kéo khách hàng chỉ là sự khởi đầu cho quá trình nhưng bạn theo cách truyền thống để hoàn thành quá trình bán hàng.

Những người bán hàng thường không muốn chăm sóc khách hàng, bởi vì đó không phải là một công việc thú vị. Việc nhấc điện thoại lên vào gọi cho một người mà bạn chưa từng gặp mặt dường như là một việc làm táo bạo. Bên cạnh đó, việc chăm sóc những khách hàng này, những người mà bạn đã trò chuyện qua điện thoại nhưng họ chưa mua hàng của bạn hoặc đã rất lâu rồi họ không mua, sẽ khiến cho cuộc trò chuyện khó diễn ra trôi chảy. Tuy nhiên, chúng ta vẫn phải tỏ ra kiên nhẫn. Những cơ may ẩn chứa trong việc theo đuổi và chăm sóc khách hàng.

Tất cả mọi người đã từng nghe nói về tầm quan trọng của ấn tượng lần đầu gặp gỡ. Nhưng không ai có thể xem nhẹ lần gặp thứ 2, thứ  5  và thậm chí thứ 25. Đó chính là thời điểm mối quan hệ giữa bạn và khách hàng dần đâm hoa kết trái. Danh tiếng có đươc sau khi bạn thực hiện đúng các cam kết sẽ khiến cho doanh số bán hàng của bạn tăng lên. Hãy nhìn vào một số ý tưởng về việc chăm sóc khách hàng trước bán hàng mà các chuyên gia đã đúc kết thông qua chu kỳ của quá trình  bán hàng.

Hãy lắng nghe một người bán hàng chuyên nghiệp nói “ Xin chào, tên tôi là… Tại mỗi nơi tôi có mặt, mục tiêu của tôi là gặp gỡ ít nhất 10 người mới. Trong vòng 24 giờ, tôi sẽ gửi tới người mới quen biết một thư điện tử hay một tấm thiệp nói rằng tôi đã rất thích cuộc nói chuyện giữa hai bên và thông qua một hoặc hai câu ngắn gọn nhắc họ nhớ đến  những gì tôi  có thể làm cho khách hàng của tôi.

Tôi cũng có thể yêu cầu họ chỉ dẫn tôi đến một người nào đó có thể giúp cho doanh số bán hàng của tôi tăng lên. Trong số 10 người này, tôi thường chọn chỉ 1 hoặc 2 người để đích thân gặp gỡ. Cuộc gặp gỡ thường diễn ra trong một giờ đồng hồ và thông qua đó tôi sẽ giới thiệu về dịch vụ tôi đang cung cấp hoặc trao đổi về việc giới thiệu tới người khác tại một quán cà phê nào đó.

Một điều cơ bản ghi nhớ sau một ngày gọi điện hoặc gõ cửa để thiết lập mối quan hệ mới là  phải tiếp tục chăm sóc mối quan hệ này. Hoặc gửi một bức thư ngắn hoặc một email tới mỗi người bạn đã trò chuyện để khẳng định, trong thời gian tới bạn sẽ tiếp tục gặp gỡ và trò chuyện với họ.

Đừng bao giờ quên nhắc đến những chủ đề đáng quan tâm hoặc những số điện thoại hữu ích mà bạn đã hứa sẽ cung cấp. Tốt nhất là không cung cấp toàn bộ thông tin mà phía bên kia đang tìm kiếm trong cuộc gặp đầu tiên. Bạn hãy ra về với lời hứa rằng,vấn đề này bạn sẽ giải quyết sớm. Như vậy, không những bạn có cơ hội gặp lại họ lần sau mà còn tạo cho phía bên kia cảm giác tin cậy khi bạn thực hiện đúng những lời hứa của mình.

Cách dễ dàng nhất để đảm bảo bạn không quên bất cứ một người nào là thiết lập một danh sách những người bạn đã gặp gỡ và ghi vào cạnh đó một vài dòng chú ý. Từ đó, sau mỗi lần bán hàng xong, bạn nên viết những điều cần lưu ý về việc chăm sóc khách hàng  trước khi  kết thúc ngay một ngày làm việc.

Cho dù bạn gặp gỡ những khách hàng mới như thế nào thì cách tuyệt vời để tạo lập và thể hiện sựt tin tưởng đối khách hàng là lên một kế hoạch tiếp cận khách hàng và sau đó thực hiện đúng những gì đã ghi trong kế hoạch - thậm chí chỉ là một cuộc gọi lại cho khách hàng sau một khoảng thời gian nào đó. Bạn hãy nói một điều gì đó như “Ông X, chúng ta đã trao đổi với nhau vào ngày 8/3 và ông đã yêu cầu tôi hãy liên lạc với ông trong 1 tháng. Vâng, hôm nay là 8/4 vì vậy tôi đã có mặt ở đây”. Nếu người đó nhận ra rằng, họ có thể tin cậy vào bạn trong những vấn đề nhỏ  thì họ biết, họ cũng có thể đặt niềm tin vào bạn trong những vấn đề lớn. Hiếm có người nào trao những hợp đồng quan trọng cho một người bán hàng mà họ không thể tin tưởng trong những vấn đề nhỏ.

Một người bán hàng khác cho biết “ Lòng tin cần luôn được đặt lên hàng đầu. Một lần, tôi đã gặp một người và người đó đã hỏi tôi có thể đào tạo về bán hàng cho một khán giả đặc biệt không. Không suy nghĩ, tôi đã thốt lên “ Chắc chắn được”. Tuy nhiên về sau, khi suy nghĩ kỹ tôi thấy rằng tôi không thể dễ dàng để đề nghị này trôi qua nhưng tôi vẫn phải giải thích kỹ lưỡng với khách hàng vì sao tôi khước từ lời mời này. Tôi đã làm như vậy chủ yếu bởi vì tôi  không muốn bất cứ ai nghĩ hoặc nói với người khác rằng tôi đã không chăm sóc  khách hàng cẩn thận.

Sau khi bạn đã thuyết phục được khách hàng bằng sự ra mắt đầy ấn tượng. Hãy chuẩn bị sẵn câu trả lời cho tất cả các câu hỏi mà bạn không thể thực hiện trong cuộc  gặp gỡ đầu tiên, cung cấp thêm những thông tin mà các khách hàng của bạn muốn, và tận dụng bất cứ thời gian rảnh rỗi nào. Nếu có thể, bạn cố gắng tiến gần hơn mục tiêu trong quá trình gặp gỡ. Nếu các khách hàng tương lai của bạn không đưa ra những câu khẳng định thì ít ra bạn cũng phải có được danh sách của các mặt hàng sẽ mang lại cho bạn câu trả lời có một khi các khách hàng được thoả mãn. Đừng trì hoãn quá trình theo đuổi của bạn. Nên nhớ rằng, những gì bạn đang làm, đó là : bán hàng.

Vậy có cần chăm sóc khách hàng sau khi ký hợp đồng không? Ký hợp đồng ư? Bất cứ ai cũng nghĩ rằng điều đó quá dễ. Nhưng ngay cả sau khi việc bán hàng đã được thực hiện, vẫn cần tới rất nhiều dịch vụ chăm sóc khách hàng - từ việc có được một chữ ký hợp pháp cho tới việc tổ chức giao hàng và lựa chọn hình thức thanh toán . Bất cứ một người bán hàng có kinh nghiệm nào cũng có thể kể cho bạn hàng tá chuyện về các hợp đồng  bị đổ vỡ chủ yếu vào thời điểm cuối cùng do hai bên không chú ý tới một vài chi tiết. Thời điểm tốt nhất để bạn cho khách hàng thấy sự cẩn thận và đáng tin cậy của mình không phải là giai đoạn đầu của mỗi quan hệ, mà nó xuyên suốt toàn bộ quá trình bán hàng - đặc biệt là trong giai đoạn cuối.

Chăm sóc khách hàng trứơc bán hàng không chỉ là khâu cuối cùng của quá trình nó thúc đẩy các mối quan hệ. Đôi khi khách hàng tỏ ra do dự và chần chừ thì sự kiên trì và nhẫn nại của bạn sẽ khiến họ phải mở  hầu bao. Nói tóm lại, cho dù khách hàng mua hàng của bạn ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên hay sau khi bạn đã gặp gỡ nhiều lần thì việc chăm sóc khách hàng trước bán hàng luôn có ý nghĩa lớn lao và mang lại nhiều lợi ích

Một buổi theo chân anh Hoàng

Filed Under (Câu chuyện kinh doanh, DSI - Chia sẻ của các thành viên) by dearboy9x9 on 24-10-2008

Tagged Under :

Khoảng 4h chiều ngày 24/10/2008, mình theo chân anh Hoàng sang bên Vũ Ngọc Phan để nói chuyện với đối tác mới của công ty. Phải nói là anh Hoàng cực kỳ tâm lý khi kéo mình … đi bộ từ đầu Hoàng Ngọc Phách xuống Láng Hạ, rồi vòng sang Vũ Ngọc Phan, đi gần hết đường đó thì đến tòa nhà số 6. (đi được 3 cạnh của hình chữ nhật). 2 Anh em được buổi go walking, giải tỏa uể oải vì ngồi quá nhiều trong văn phòng.

Sang bên ACMAN (acmanpro.vn) gặp anh Phạm Hồng Sơn (chairman). Mở đầu câu chuyện là việc anh ấy nhắc anh Hoàng về tác phong làm việc:

+ Đi muộn.

+ Muộn mà ko báo trước.

+ Không phác thảo sẵn các ý cần thỏa thuận cho anh ấy.

….

Chà anh Hoàng nhà ta đúng là như thế thật. ZZZ ngại quá. Anh Hoàng ở thế bị động mà. ZZZ, dù sao cũng không thể ngụy biện được. Thương anh Hoàng quá. T.T

Sau buổi trò chuyện của 2 chairman, mình rút ra một điều: không nên trễ hẹn (nếu không làm người kia…rất buồn và không thoải mái lắm cho cuộc gặp). Thêm điều nho nhỏ là: có điều gì cần thỏa thuận với người ta thì phác sẵn ra giấy đi, vừa nói vừa đưa cho người ta xem, nếu không người ta ko nhớ hết được. hì hì.