Ra mắt Cơ sở dữ liệu quốc gia về thủ tục hành chính

Filed Under (DSI-Tin hay trong ngày, Tin tức) by dearboy9x9 on 08-11-2009

Tagged Under : , , , , , , , , , , , ,

Ngày 26/10/2009, cơ sở dữ liệu quốc gia về thủ tục hành chính của Việt Nam  chính thức ra mắt trên mạng Internet theo đúng tinh thần chỉ đạo tại Quyết định số 1699/QĐ-TTg về thiết lập cơ sở dữ liệu quốc gia về thủ hành chính được Thủ tướng Chính phủ ký ban hành ngày 20/10/2009. Lần đầu tiên sau 64 năm thành lập nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chúng ta đã tập hợp, xây dựng được bộ cơ sở dữ liệu quốc gia về thủ tục hành chính áp dụng tại bốn cấp chính quyền  với hơn 5.700 thủ tục hành chính, trên 9.000 văn bản quy định và trên 100.000 biểu mẫu thống kê thủ tục hành chính.

dean30 Ra mắt Cơ sở dữ liệu quốc gia về thủ tục hành chính
Kể từ đây, mỗi cá nhân, tổ chức chỉ cần một kết nối Internet đều có thể tra cứu, tìm hiểu về mọi thủ tục hành chính đang được áp dụng tại các bộ, ngành và địa phương trên cả nước.

Cơ sở dữ liệu quốc gia về thủ tục hành chính của chúng ta là hệ thống thông tin về thủ tục hành chính và các văn bản có quy định về thủ tục hành chính được thực hiện tại bốn cấp chính quyền ở Việt Nam liên quan đến giải quyết công việc cho cá nhân, tổ chức và doanh nghiệp. Mục tiêu của cơ sở dữ liệu quốc gia về thủ tục hành chính là cung cấp địa chỉ duy nhất để bất kỳ người dân hay doanh nghiệp nào dù ở trong nước hay ở nước ngoài đều có thể truy cập, tìm kiếm, tiếp cận thông tin một cách nhanh nhất về các thủ tục hành chính, về các quy định của thủ tục hành chính mà họ quan tâm. Bên cạnh đó, với những chức năng tiện ích, cơ sở dữ liệu quốc gia luôn sẵn sàng phục vụ người dân và doanh nghiệp. Đồng thời, mỗi cá nhân, tổ chức và doanh nghiệp đều có thể đóng góp ý kiến và tham gia rà soát thủ tục hành chính với tư cách là một kênh thông tin quan trọng.

Cơ sở dữ liệu quốc gia về thủ tục hành chính đã đặt nhiệm vụ phục vụ nhân dân lên hàng đầu, thể hiện tính minh bạch của hệ thống thể chế, đồng thời còn lưu trữ những dữ liệu lịch sử về mỗi thủ tục hành chính. Có thể tự hào rằng, ra mắt cơ sở dữ liệu quốc gia về thủ tục hành chính trên mạng Internet là khẳng định mục tiêu công khai, minh bạch thủ tục hành chính tại các cấp chính quyền đã đạt được khi kết thúc giai đoạn thống kê để chuyển sang một giai đoạn mới khó khăn và phức tạp hơn nhiều, giai đoạn rà soát thủ tục hành chính của Đề án 30.

Trích bài phát biểu của đồng chí

Nguyễn Xuân Phúc
Ủy viên Trung ương Đảng
Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ

Tham khảo thêm tại địa chỉ http://www.thutuchanhchinh.vn. Website được phát triển bởi Time Universal.

nguồn

Dở hơi

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên, DSI-Tin hay trong ngày) by dearboy9x9 on 29-10-2009

Dở hơi mẹ nó rồi, ban tối trên đường về nhà đi đường Thuỵ Khê. Đường tắc, len lỏi đi lên thì ra trước quán phở Cồ Cử gần trường Chu Văn An có cái xe Zace đỗ giữa đường. Sau đít là cái xe WAWE bị đổ. Một con bé đang ngồi ôm chân. Một con bé nữa chắc đi cùng đang loay hoay bảo gọi công an. Còn 2 thằng đi xe ô tô dáng cán bộ nhà nước, tuổi trung niên mặt mũi phừng phừng chắc vừa rượu xong. Một thằng tát cho con bé kêu gọi công an một cái chửi Read the rest of this entry »

Em ’sướng’ nhưng chưa thật hạnh phúc, chồng ạ

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên, DSI-Tin hay trong ngày) by dearboy9x9 on 24-07-2009

Rủ anh đi đâu anh cũng chỉ muốn ở nhà đánh điện tử, em muốn thỉnh thoảng hai vợ chồng đi chơi một mình thì anh lại muốn tụ tập bàn bè ăn uống tán gẫu. Anh chưa bao giờ có ý định dành thời gian riêng cho em.

Chồng thương yêu và “ghét nhiều” của em!

Anh vẫn nhớ câu nói đó chứ? “Không ai sướng như em”. Mỗi lần em kêu ca, phàn nàn về anh, anh luôn nói như vậy. Một người chồng hiền lành, tử tế, một thằng cu bụ bẫm, thông minh, một công việc ổn định….

Em biết, không chỉ anh mà tất cả mọi người đều nghĩ em đang hạnh phúc và sung sướng lắm. Duy nhất chỉ mình em biết có thể em tham lam và viển vông, nhưng chưa bao giờ em cảm thấy thực sự hạnh phúc, bởi thứ em cần, thứ làm cho em hạnh phúc và sung sướng thực sự đó là lại là sự yêu thương và đồng cảm của anh.

Em biết anh yêu em. Vì chỉ có yêu em và lo cho gia đình anh mới phải lao vào kiếm tiền ngày đêm như thế. Anh luôn nói với em anh phải kiếm thật nhiều tiền để vợ con anh không phải khổ. Em vẫn nhớ thứ tự ưu tiên trong cuộc sống của anh: Kiếm tiền, chơi điện tử, gia đình và bạn bè. Và thực tế anh đã lo cho mẹ con em một cuộc sống khá đủ đầy măc dù hai vợ chồng mình lấy nhau từ hai bàn tay trắng.

Em luôn cảm ơn và khâm phục anh vì điều đó. Em biết tiền rất quan trọng cho cuộc sống nhưng anh vẫn nhớ chứ, em luôn bảo với anh em không chỉ sống vì tiền, em cần nhiều thứ khác nữa, nhưng những thứ ấy có lẽ, anh sẽ không bao giờ chịu hiểu.

Em là một cô giáo dạy văn. Ngày xưa hồi mới yêu có lần anh bảo em: sau này nếu có con gái anh sẽ không bao giờ cho nó học văn vì suốt ngày chỉ mơ mộng lãng mạn và viển vông. Em không phản đối vì anh nói đúng. Hình như nó là bệnh nghề nghiệp. Không biết “bệnh” của em có nặng lắm không khi em thích làm thơ, đi lang thang trên đường Hoàng Diệu, nghe nhạc Trịnh khi trời mưa, thích được anh ôm vào lòng thật chặt. Những những điều ấy chưa một lần anh chia xẻ với em.

Rủ anh đi đâu anh cũng chỉ muốn ở nhà đánh điện tử, em muốn thỉnh thoảng hai vợ chồng đi chơi một mình thì anh lại muốn tụ tập bàn bè ăn uống tán gẫu. Anh chưa bao giờ có ý định dành thời gian riêng cho em. Kể cả sinh nhật em hay lễ kỉ niệm gì của hai vợ chồng anh chỉ đưa tiền bảo em tự đi mua quà lấy. Và có phải như thế là “không ai sướng bằng em” không anh?

Từ ngày ở bên anh em thấy mình thay đổi nhiều. Hình như em già hơn và chai sạn với cuộc sống hơn. Dạo này anh bảo em hay “xị mặt”. Anh có biết tại sao không? Vì em đang cố làm anh hài lòng. Em dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc con cái, nấu nuớng, giặt giũ… làm tất cả mọi việc một mình để anh có thời gian rảnh rỗi làm việc, chơi điện tử.

Em dần quên mất những đam mê, sở thích của riêng mình. Thậm chí thời gian nói chuyện với anh cũng không có. Bởi tối nào ăn xong anh cũng sang nhà hàng xóm xem phim không thì đánh diện tử đến 1, 2 giờ sáng mới lên giường. Mà lúc ấy thì mẹ con em đã ngủ say lắm rồi.

Nhưng anh biết không, đã là bệnh thì khó chữa lắm. Anh thích điện tử cũng như em thích nghe nhạc, làm thơ vậy. Giá như anh bớt thời gian đánh điện tử một chút chia sẻ việc nhà với em, hoặc chỉ nói chuyện phiếm với em, đừng lúc nào cũng chỉ cao giọng quát nạt em khi em vô tình mắc lỗi kể cả chỗ đông người thì có lẽ em không phải “xị mặt” nhiều như thế.

Em yêu anh. Em lúc nào cũng luôn sẵn sàng quan tâm, chia sẻ và đồng cảm với mọi niềm vui, nỗi buồn với anh. Anh có thấy từ ngày lấy anh em cũng biết chơi điện tử, nói chuyện bóng đá đó sao? Và em cũng ước rằng một ngày nào đó anh cũng sẽ rủ em đi xem phim, nghe em đọc thơ hoặc nhẹ nhàng ôm em một cái từ dằng sau thật chặt, thói quen mà anh đã quên từ ngày mình là vợ chồng.

Không có ai hoàn hảo. Em cũng thế và anh cũng vậy. Nhưng hãy cố gắng hiểu em hơn một chút anh nhé. Để hiện tại và cả sau này nữa “không có ai sướng như em” được không anh?

Vịt của anh

Chia sẻ những mẩu chuyện vui buồn, cảm xúc, clip, ảnh, blog… về cuộc sống của bạn tại info@dichvuso.vn

Sự khác biệt giữa các công ty CNTT hai miền Nam Bắc

Filed Under (DSI-Tin hay trong ngày, bản tin công nghệ) by dearboy9x9 on 09-07-2009

Tagged Under : , , , ,

Khoảng gần 3 năm trở lại đây, tôi có thêm một niềm đam mê trong lĩnh vực địa lý và lịch sử. Trong những khoảng thời gian rảnh rỗi tôi vẫn thường lên Wikipedia để tìm đọc các tài liệu về vấn đề này, đôi lúc thấy vùng nào thú vị thì sắp xếp thời gian để đi tham quan tìm hiểu trực tiếp luôn. Từng bước tôi nhận thấy Việt Nam là một đất nước có rất nhiều khác biệt về địa lý lịch sử so với các quốc gia khác. Chính điều này đã tạo nên nhiều vùng miền khác nhau với những nét văn hóa rất đặc trưng, đặc biệt là hai vùng Nam Bắc. Sự khác biệt này không chỉ thể hiện ở các vấn đề thường ngày như cách suy nghĩ, giao tiếp, cư xử… mà còn lan rộng đến mọi ngóc ngách trong các lĩnh vực của xã hội ngày nay.

Lẽ dĩ nhiên, lĩnh vực CNTT cũng không ngoại lệ. Là một người làm về công nghệ sống trong Nam nhưng thỉnh thoảng cũng hay ra ngoài Bắc công tác nên tôi đã có cơ hội để tìm hiểu về những sự khác biệt thú vị trong lĩnh vực này.

1. Dáng vẻ bên ngoài

Các công ty phía Bắc dường như rất thận trọng trong việc thể hiện dáng vẻ bên ngoài, nên tôi có cảm giác hầu hết mọi công ty ngoài này đều rất “pro”. Do đó mỗi lần muốn gặp mặt, tôi đều phải thông qua người giới thiệu hoặc phải cố gắng làm một cái gì đó để thể hiện rằng ít ra mình cũng có một cái gì đó đủ để xứng tầm với họ. Sự thận trọng này không chỉ ở thể hiện ở bề ngoài mà còn ở trong cách ăn nói, nhiều lúc tôi phải rất cố gắng để hiểu ý tứ của mọi người sau mỗi câu nói là thế nào. Đây là kinh nghiệm do một sư huynh ngoài đó chỉ tôi “Ngoài Hà Nội này người ta nghe …chỉ để tham khảo, còn thực chất là phải hiểu đối phương đang muốn điều gì” ;))

Còn các công ty trong Nam thì nhìn phóng khoáng và bình dân hơn. Đôi lúc có một số đối tác tôi chủ động bắt chuyện, chỉ cần trao đổi một vài câu và thấy cách nói chuyện hợp nhau là đã có thể trở thành bạn bè, rồi rủ đi cafe tăng cường mối quan hệ. Ngoài ra, cách ăn nói của mọi người trong đây cũng khá thoải mái, đôi lúc gặp một số vấn đề khó xử mọi người cũng cố gắng để làm rõ mọi thứ, chứ không vòng vo như các đối tác phía Bắc :)

2. Chiến lược quản lý công ty

Do gần “lửa” hơn, nên các công ty phía Bắc hiểu rất rõ tầm quan trọng trong việc quan hệ ngoại giao và chính trị. Chính vì thế mà hầu hết đều dành rất nhiều nỗ lực cho các khâu liên quan đến vấn đề này như: quan hệ nhà nước, bán hàng, đầu tư…. Trong khi đó các công ty trong Nam sống trong môi trường thoải mái hơn nên đa phần đều có tư tưởng “Chỉ cần có ý tưởng tốt và thực lực mạnh, nhất định ta sẽ thành công”

Trong một cơ chế xã hội Việt Nam như hiện nay thì có thể dự đoán được phần nào là các công ty phía Bắc sẽ dễ thành công hơn, còn các công ty phía Nam sẽ gặp nhiều khó khăn với cách suy nghĩ của mình. Nhìn số lượng các công ty Internet được đầu tư mạo hiểm ở hai miền hiện nay có thể thấy được phần nào.

Tuy nhiên chính vì lý do này mà môi trường miền Nam sẽ rất thích hợp để các công ty gia công cho nước ngoài phát triển, ở lĩnh vực mà dựa phần lớn vào năng lực. Từ đó từng bước hình thành nên trong này một môi trường chuyên nghiệp trong cách làm cũng như quản lý. Chính vì vậy mà bản thân tôi nghĩ sau này đến một lúc nào đó Việt Nam có cơ hội tiến ra bên ngoài, thì các công ty trong Nam sẽ có nhiều lợi thế hơn hẳn so với các công ty phía Bắc.

3. Các mối quan hệ liên minh

Thực ra vấn đề này tôi cũng chưa dám khẳng định hoàn toàn nên chỉ nhìn ở góc độ cá nhân bản thân.

Tôi cũng có quan hệ với khá nhiều các công ty phía Bắc. Nhưng thực sự tôi chỉ dám đẩy mạnh một số mối quan hệ nhất định, chỉ khi mình thực sự hiểu và thấy có nhiều nét tương đồng với đối phương. Nguyên nhân là từ vấn đề tôi đã nêu ở trên, các công ty phía Bắc rất thận trọng trong giao tiếp và ý tứ của họ đôi lúc cũng khó đoán, nên nếu tiến xa mà chẳng may có một số mâu thuẫn nảy sinh thì quan hệ sẽ dễ dàng bị vỡ và gần như rất khó để hàn gắn. Nếu vậy thôi thì ta cứ anh anh em em vui vẻ vài câu giữ gìn mối quan hệ ở mức vừa đủ là ổn ^_^

Còn các công ty trong Nam thì thường nói chuyện thoải mái hơn. Anh em nói đủ mọi thứ trời trăng mây nước, rồi quan hệ tiến xa được tới đâu hay tới đấy ;)). Đôi lúc dẫn đến những mâu thuẫn đụng chạm tưởng chừng không thể hàn gắn được, nhưng mấy tháng sau từ từ mọi người cũng quên rồi anh em mình lại …cafe nói chuyện tiếp. Nói chung chỉ cần làm sao các bên đều cảm thấy hài lòng về quyền lợi của mình là ổn.

4. Bonus: Con trai CNTT miền Nam vs Con trai CNTT miền Bắc ^)^

Thỉnh thoảng có cơ hội giao lưu với các anh chị em hai miền tôi cũng hay “buôn dưa” khảo sát về vấn đề này, sẵn tiện làm sinh động thêm buổi nói chuyện

Có lẽ khi một cô gái miền Nam lấy một anh IT miền Bắc thì sẽ rất khó để thích nghi. Với tính cách thận trọng và hơi gia trưởng, các anh sẽ cố gắng tìm cách “lập trình” để các cô gái miền Nam đã quen với lối sống tự do từng bước đi vào các khuôn khổ phép tắc trong một gia đình miền Bắc.

Ngược lại khi một cô gái miền Bắc lấy được một anh IT miền Nam thì sẽ thật tuyệt vời :D. Với bản tính xuề xòa phóng khoáng của các anh, các cô chỉ cần lập trình lại các hoạt động trong ngày thì các anh cứ thế như vậy mà theo, rất ít khi cằn nhằn phản kháng :)

Đoạn này em PR cho các anh em IT phía Nam tí xíu, các anh IT miền Bắc đọc được thì thông cảm bỏ qua, đừng đập em ạ ^_^

5. Tổng kết

Tổng kết lại thì các công ty mỗi miền đều có những điều thú vị riêng cũng như các điểm mạnh yếu khác nhau. Chính vì thế mà sẽ thật lý tưởng nếu có được những công ty VN có thể tận dụng được những lợi thế tốt nhất của mỗi vùng miền. Đó sẽ là những công ty có bộ sậu ở ngoài Bắc làm các quan hệ ngoại giao chính trị, chiến lược công ty… Còn bộ phận trong Nam sẽ làm công việc nghiên cứu phát triển sản phẩm, khai thác sức mạnh của thị trường kinh tế lớn nhất nước, cũng như đảm nhận việc bành trướng ra bên ngoài sau này.

Đó cũng là mục tiêu mà một số công ty CNTT đang nỗ lực để đạt được. Với các công ty CNTT phía Bắc thì để trở thành số một VN, họ không chỉ phải chiếm lĩnh thị trường miền Bắc mà còn buộc phải “Nam tiến” để tạo được một thế đứng tại trung tâm kinh tế lớn nhất nước. Còn ngược lại với các công ty trong Nam thì e dè hơn, họ ngại va chạm với một thế giới ngầm của những mối quan hệ đằng sau một thủ đô cổ kính. Nhưng để lớn mạnh, họ vẫn phải làm và từng bước tìm cho mình những nhân vật có thế lực để len vào mớ quan hệ bòng bong này.

Và cuộc đua này vẫn đang diễn ra một cách âm thầm lặng lẽ, nhưng không kém phần quyết liệt. Theo suy nghĩ của tôi thì những công ty nào có thể khai thác được lợi thế tối ưu nhất của mỗi vùng miền sẽ có cơ hội lớn để trở thành những công ty tầm cỡ của Việt Nam cũng như đủ lực từng bước vươn ra cạnh tranh với các đối thủ lớn hơn của nước ngoài trong vòng những năm sắp tới :)

Giải pháp tối ưu hóa nguồn lực

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên, DSI-Tin hay trong ngày) by dearboy9x9 on 08-07-2009

Tagged Under :

Dear all, sau khi biết lệnh giới nghiêm kì quặc của ban lãnh đạo cty thì mọi người chúng ta đều cảm thấy rất chi là đau khổ.  Sao lại đau khổ? Lúc nào cũng phải rình rình để log vào hệ thống chấm công, muốn 1 phát là đi luôn 20 nghìn. Trước đây ngày log 1 - 2 lần cũng mệt rồi, nhưng từ hôm nay trở đi phải log đến 4 lần 1 ngày! 

Huhuu Ôi những con người hăng say công việc, với tinh thần lao động miệt mài của chúng ta thì sẽ không thể tránh khỏi những lúc quên không log, và như vậy thì đi đứt ngày công. Cuối tháng nhận lương thật là buồn biết mấy, khi chúng ta quần quật làm quên thời gian mà vẫn bị trừ lương.  Thử hỏi công lý ở đâu? Tình người ở đâu?

Thấu hiểu nỗi đau đó, em đã nghiên cứu thành công giải pháp giúp anh chị có thể làm biến mất nỗi đau này vĩnh viễn . Bầu trời sẽ sán trở lại, những đám mấy đen u ám sẽ không còn, nụ cười sẽ rạng ngời trên gương mặt trẻ thơ…..

Chi phí cực kỳ hữu nghị: chỉ 10k/người/máy. Dùng vĩnh viễn cho đến khi công ty thay đổi chính sách. Em sẽ trực tiếp cài đặt và bảo hành.

Hãy cân nhắc giữa 10k cho bình an vĩnh viễn hoặc hàng trăm, hàng triệu cho những sơ suất đáng yêu của chúng ta. ^^

Tái bút: liên hệ sớm trong ngày hôm nay sẽ được hưởng giá ưu đãi 10.000 vnd . Chậm 1 ngày kể từ hôm nay sẽ tính thêm 10.000 vnd.  (ví dụ: 5 ngày nữa mới liên hệ với em thì sẽ mất 50.000. Đây là chuyện làm ăn nên ko có ngoại lệ)

Kỉ niệm Hạ Long

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên, DSI-Tin hay trong ngày, DSI-life style) by dearboy9x9 on 06-07-2009

Chết vì làm việc quá sức

Filed Under (DSI-Tin hay trong ngày, Thông tin chia sẻ) by dearboy9x9 on 23-06-2009

Gửi các bạn programmer, và dân IT nói chung…

Vừa rồi trong công ty mình đã xảy ra trường hợp đáng thương tâm.
Một đồng nghiệp của mình đã qua đời trong lúc làm việc vì đột quỵ. Thật khủng khiếp, anh ấy chỉ mới 28 tuổi, và vợ anh ấy đang mang thai. Mặc dù anh ấy có tiền sử bị bệnh tim, nhưng làm việc đến tận 9h đêm trong nhiều ngày liên tiếp rõ ràng là nguyên nhân chính dẫn đến tai nạn đáng tiếc đó.
Mình không đổ lỗi cho công ty, OT là một phần của công việc, các bạn làm việc trong ngành IT hẳn hiểu rõ điều này. Khi deadline đến, chúng ta buộc phải cố gắng hoàn thành công việc của mình, đó là trách nhiệm.
Sau sự việc này, mình đã nhìn lại bản thân, và những đồng nghiệp xung quanh, và nhận ra một điều rằng, rất nhiều người chúng ta, người làm trong ngành IT có lối sống RẤT PHẢN KHOA HỌC!!!
Mình biết có rất nhiều ltv, khi đã nhảy vào làm việc, là làm bất kể sống chết, làm như điên, 10-12 tiếng một ngày liên tục trong nhiều tuần lễ liền. Chúng ta làm việc trong áp lực cực lớn, và đôi khi vì chú tâm vào công việc, chúng ta quên mất một điều rất quan trọng là BẢN THÂN MÌNH.
Chúng ta làm việc để kiếm tiền, vì trách nhiệm, và vì niềm đam mê của mình, nhưng mà có khi nào các bạn nghĩ lại, chúng ta đã để trôi qua những thứ đáng giá như thế nào: bạn bè, gia đình, niềm vui của bản thân, và nhất là, sức khỏe!

Mình xin có vài lời khuyên, trước là cho chính mình, sau đó là tất cả những đồng nghiệp!
- Hãy làm việc khoa học và tập trung. Đôi khi mình phải OT liên tục, lúc nào mình cũng như bị thiếu thời gian, có lúc mình có cảm giác thật vô dụng vì không theo kịp tiến độ công việc. Tuy nhiên, nhiều lúc tự nhìn lại mình, mình tự thấy chính bản thân mình đã đánh mất rất nhiều thời gian, vì vậy mà phải OT.
Trong lúc làm việc, mình hay mất tập trung, sa đà vào những thứ vô bổ, lướt net, forum chat chit, vào những trang web vớ vẫn, tìm những thứ vui vui. Mình thường hay tự bào chữa rằng những lúc ấy mình đã xong task của mình, chương trình mình đang được test, hãy relax tí. Sự thật, đó là 1 sai lầm kinh khủng.
Thay vì chủ động hơn trong công việc, tìm tòi những điều chưa hiểu trong project, dự đoán những nguy cơ tiềm ẩn và đưa ra những phương án dự phòng, mình đã đánh mất thời gian của chính mình, để rồi khi sự cố xảy ra lại phải OT điên cuồng.
Hãy nhớ một điều rằng, càng OT nhiều có nghĩa là hiệu suất làm việc càng giảm đi!
Hiệu suất = Công việc/thời gian. Thời gian làm việc của bạn càng nhiều, nghĩa là hiệu suất của bạn càng kém.
Để tránh OT, tốt nhất là bạn hãy tìm cách cải thiện hiệu suất chứ ko phải nâng thời gian!!! Điều này có vẻ như lý thuyết quá, nhưng thật sự là sau khi cải thiện thái độ làm việc, mình đã ko phải OT nhiều như trước, có rất nhiều cách để làm điều này, và người hiểu rõ hơn hết chính là bạn. Trong giờ làm việc hãy làm việc, và bạn sẽ có thời gian nghỉ ngơi thật sự.
- Hãy trân trọng chính bản thân mình! Rất nhiều programmer có schedule tương tự thế này: sáng làm việc từ 8h-12h, trưa ăn cơm, sau đó chơi game, lướt web đến 1h, rồi lại làm việc đến 7h, sau đó về nhà lại chơi game đến 1-2h sáng….. Mình cũng đã từng như vậy, 1 ngày dính tới màn hình 14-15 tiếng…….
Thiếu ngủ, mệt mỏi căng thẳng dẫn đến bao nhiêu phiền toái. Mình có 1 anh bạn đã vào bệnh viện do tai nạn giao thông, nguyên nhân do anh ấy thú nhận là chạy xe trong lúc ngáy ngủ vì tối thức chơi game!!!!!!!
Hãy nhớ rằng, với những người làm việc đầu óc như chúng ta, bộ não là cần câu cơm, hãy cho nó nghỉ ngơi, hãy ngủ đầy đủ. Và trong những lúc rãnh, lúc không OT, hãy tự chăm sóc mình…
Ngoài thiếu ngủ, programmer còn rất nhiều bệnh nghề nghiệp khác: trĩ (ọe), đau lưng, nhức mỏi, mắt mờ, tiểu đường, máu trong mỡ… rất nhiều bệnh do thiếu vận động. Những programmer rất ít vận động: sáng đi xe máy đến công ty, vào là ngồi code, chỉ rời ghế khi đến giờ về hoặc lúc …mắc, lại hay chơi game!

Tóm lại là!
Hãy chơi thể thao. Tất cả mọi môn tt đều có lợi!!!
Tham gia những hoạt động giải trí lành mạnh, hãy rời xa màn hình, rèn luyện những kĩ năng cần thiết trong cuộc sống. Đừng để hình ảnh 1 programmer chỉ là 1 con nghiện công việc, yếu đuối bệnh hoạn, giao tiếp kém, không có kiến thức…
Hãy khám sức khỏe định kì thường xuyên! Máu trong mỡ, cao huyết áp, giãn tĩnh mạch là những điều rất dễ gặp ở dân IT. Hôm nay bạn còn rất trẻ, bạn 20, bạn sung sức, bạn coi thường mọi nguy cơ, nhưng rồi đến lúc 30, có gia đình, thêm nhiều thứ lo toan, lúc 40 xế chiều, bạn sẽ phải trả giá đấy!
Và cuối cùng, hãy ngủ đầy đủ, 8 tiếng 1 ngày!

- Hãy nhớ một điều rằng, không có gì quý hơn sức khỏe! Nếu bạn bị bắt OT trong lúc đang mệt mỏi, bạn có quyền đề xuất với cấp trên, xin một ít thời gian nghỉ ngơi. Thật kì lạ, mình biết nhiều người trong công ty làm việc từ sáng tới tối, lại thư giãn bằng cách… chơi game. Đừng làm hại chính mình, hãy thư giãn một cách khoa học hơn!
Đi bộ vài vòng, leo cầu thang, đánh một giấc ngủ ngắn, đi rửa mặt, đi tắm… nó sẽ đem lại cho bạn một ít energy quý báu, còn hơn là chơi game!
Hãy hạn chế chơi game, mình biết game là niềm đam mê của đa số dân IT, nhưng nếu bạn cảm thấy mình đã ngồi bên màn hình quá 10 tiếng liên tục, xin dừng lại!!!
Biết bao nhiêu game thủ đã đột quỵ? Và bây giờ, đừng để chính bạn cũng là nạn nhân đó.

Vài lời dài dòng, chẳng qua cũng chỉ muốn trao đổi vài kinh nghiệm đến các đồng nghiệp, và tưởng nhớ anh bạn xấu số. Sakura là nick của anh ấy, và 19-6 là ngày anh ấy qua đời.
RIP, sakura!
Chúc các bạn luôn mạnh khỏe và thành công trong nghề nghiệp!

PS: Nếu bạn đồng tình với bài viết này, xin hãy gửi nó cho những đồng nghiệp.


Viettel - hãy “lói” theo cách của bạn

Filed Under (DSI-Tin hay trong ngày) by dearboy9x9 on 22-05-2009

Tagged Under : , ,

chuyện tình….

Filed Under (DSI - Chia sẻ của các thành viên, DSI-Tin hay trong ngày) by dearboy9x9 on 11-05-2009

Tagged Under : , , , , ,

Học MBA để làm gì?

Filed Under (Câu chuyện kinh doanh, DSI-Tin hay trong ngày, Thông tin cần biết cho sales) by dearboy9x9 on 06-05-2009

Tagged Under :

“Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- …???
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên
hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: “Hồng ơi, anh yêu em”, gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hìnhxin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại.( Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?